PDA

View Full Version : Giọt nước(Truyện ngắn)


serenade2610
14-08-2007, 12:45 PM
Giọt nước - đó là tên của tôi, tôi biết điều đó từ những tiếng thì thầm lan trong bóng tối. Nơi đáy nước sâu này, bóng tối là bạn duy nhất của tôi. Tôi không thấy bất cứ thứ gì, ngay cả hình dạng của chính bản thân mình… Tôi chán nản trườn trên các vách đá, giết dần thời gian và cố gắng mở ra cho mình một không gian mới, nhưng bóng tối vẫn phủ lấy tôi, trùm kín không gian quanh tôi bằng một tấm lụa màu thăm thẳm. Cuộc đời tôi ắt sẽ là như vậy, mãi mãi như vậy - ngày qua ngày làm mòn các vách đá nếu không có một ngày, tôi cảm thấy sự rung động dữ dội từ bóng tối xung quanh. Tôi bị cuốn lấy, bị tung lên, rồi cơ thể tôi được một cảm giác ấm áp mơn man khắp. Bóng tối tan dần rồi trượt hẳn khỏi người tôi. Không gian bừng sáng! Tôi đang ở đâu đây? Bóng tối với chiếc áo đen thẳm của nó đâu? Không gian quanh tôi bây giờ là một màu xanh tít tắp, rộng tưởng chừng vô hạn. Một cơn bão dữ dội đã quét qua làm dâng những đợt sóng từ lòng đại dương, tôi đã theo đó mà lên đến đây - mặt nước! Ánh sáng Mặt Trời rọi xuyên qua người tôi, tôi lạ lẫm trước sự thật rằng tôi lung linh và… trong suốt! Không chỉ có tôi, xung quanh tôi nêm kín những vật thể cũng trong suốt và lung linh… giống hệt tôi! Những giọt nước! Thì ra họ luôn tồn tại bên tôi. Bóng tối - người bạn duy nhất trước đây của tôi đã ngăn cản tôi biết được sự thật này bằng cách trùm lên tôi tấm lụa màu đen thẳm. Chúng tôi - những giọt nước vốn là một khối, chúng tôi đã quyện vào nhau, tan vào nhau vô thức. Ngỡ ngàng nhanh chóng qua đi, chúng tôi nhận nhau, đùa giỡn, cười rì rào biển sóng. Rồi đến một ngày, những sợi tơ vàng óng của Mặt Trời không còn buông rũ mềm mại bên chúng tôi, chúng bỗng quấn lấy chúng tôi bằng những vòng dây bỏng rát. Tôi thấy mình nhẹ dần đi, bị nhấc bổng lên không trung bằng hàng ngàn sợi tơ vàng khó chịu. Bạn bè tôi cũng vậy, chúng tôi ngưng cười đùa, bị tách dần khỏi bề mặt đại dương. Bác gió bảo chúng tôi đang ở trong tình trạng mà con người gọi là sự bốc hơi, không có gì lo lắng. Tuy vậy, những sợi tơ mỏng mảnh ấy cứ thít vào tôi như châm đốt, tôi bị chúng kéo tuột lên một không gian mênh mông khác - rộng như đại dương và sâu như bóng tối. Ở đó, chúng tôi được tụ lại thành từng đám, được thay chiếc áo mới màu trắng khói. Chúng tôi tiếp tục được bác gió đưa đi cao hơn và xa hơn, vạn vật dường như thu nhỏ lại và ngày càng lạ lẫm. Màu xanh của biển lùi dần về phía xa , nhường chỗ cho hàng trăm thứ màu sác rối rắm khác. Tôi nghe tiếng thì thầm lan nhẹ trong gió: “Rồi đây ,các cháu sẽ trở thành những hạt mưa, xoa dịu cái nóng oi bức mà Mặt Trời đã đổ lên thành phố. Con người dưới những toà nhà kia mong các cháu lắm đấy! Các cháu sẽ rất hữu ích!” Những tiếng thì thầm khác cất lên từ màu trắng khói: “Cháu đã rơi vào thành phố một lần, một cô bé đã hứng lấy cháu rồi xoa cháu vào tay.” “Những cô cậu học trò đã reo vui khi nghe chúng cháu cười râm ran trên mái tôn của các lớp học.” Một cảm giác sung sướng tràn vào tôi… Vậy là tôi sẽ mang niềm vui đến cho con người sao? Họ sẽ đón tôi như từng đón các bạn tôi, sẽ hứng lấy tôi xoa lên đôi bàn tay, sẽ vui khi nghe tiếng tôi cười vang vọng? Chúng tôi lên cao dần, chiếc áo trên người chúng tôi chuyển dần sang màu xám, bác Mặt Trời thu vội những sợi tơ, tôi thấy mình nặng dần, nặng dần…rồi…tôi rơi xuống! Chiếc áo xám xịt lạnh lẽo trượt khỏi tôi, tôi quay lại với màu áo nguyên thủy của mình - long lanh và trong suốt. Tôi sà xuống con đường tấp nập, náo nức tìm kiếm một bàn tay… Tách! Tôi đáp xuống một bề mặt trơn trượt, lạnh lẽo và bóng nhoáng. Tôi ra sức giữ lại nhưng bề mặt lạ kia không cho phép tôi. Bàn tay đâu? Bàn tay con người đâu? Sao không giữ tôi lại như đã hứng lấy bạn tôi? Con người không cần tôi sao? Sao tôi không nghe tiếng reo vui, không thấy những ánh mắt trong veo bừng sáng? Tôi tuột khỏi tấm áo mưa mà con người đã nhanh chóng trùm lên ngay từ khi chúng tôi còn ở tít trên kia, còn mang trên mình chiếc áo xám… rơi tõm xuống đường. Con người,họ muốn tránh tôi. Họ không cần tôi như đã cần bạn tôi sao?
Tôi cùng một vài người bạn khác tụ lại thành một vũng nước đọng nằm bên lề đường. Không ai chú ý đến tôi, họ giẫm đạp lên chúng tôi khiến chúng tôi vỡ ra tung tóe. Đêm về,người lao công với cây chổi tre quét sạch chúng tôi xuống một không gian ẩm ướt , u tối. Tôi không còn nhìn thấy các bạn tôi, không nghe được tiếng họ cười. Tôi chỉ nghe trong mình thổn thức bởi cơ thể tôi bây giờ lợn cợn, đen ngòm và bốc mùi hôi thối. Bóng tối ở đây gây cho tôi một cảm giác còn khó chịu hơn bóng tối đầu đời nơi đáy sâu… Cũng lạnh lẽo,cô đơn… xót xa hơn, tôi cảm thấy mình bị hắt hủi, bị hất ra ngoài lề cuộc sống. Đối với con người, tôi chỉ là một hạt mưa vô dụng, nếu không thì sao họ lại không đón nhận tôi? Tôi dật dờ trong một đường cống dài đen ngòm. Bạn bè xung quanh tôi, tôi biết họ tồn tại đấy nhưng không ai lên tiếng. Chúng tôi im lặng, vùi mình trong chiếc áo đen giữa không gian chật hẹp và thời gian vô tận. Cuối cùng, chúng tôi đổ ra một con kênh nhỏ bắc ngang thành phố. Ánh sáng! Tôi lại tìm thấy ánh sáng! Tôi háo hức chờ đợi những sợi tơ vàng óng quấn lấy tôi, tuy thít bỏng rát vào cơ thể tôi nhưng có khả năng nhấc tôi ra khỏi chốn này. Tôi phải hỏi bác gió tại sao, tôi phải tìm được câu trả lời từ những tiếng thì thầm giữa đám mây trắng khói. Nhưng, Mặt Trời rồi cũng bỏ mặc tôi, không một sợi tơ vàng nào được ông thả xuống giữa hai dãy nhà cao vút. Cỏ dại hai bên đuờng dường như nhăn lại khi chúng tôi trôi ngang qua, chúng rạp người ra phía sau tránh chúng tôi… Con người càng tàn nhẫn hơn, họ cau mày khi ngửi thấy mùi hôi bốc lên từ cơ thể tôi trong khi chính họ lại là những “nhà may đại tài” khi dệt cho chúng tôi màu đen và mùi hôi thối ấy. Tôi ấm ức cố tảng đi những bước chân vội vã, nhưng cái thở hắt khi họ bắt gặp tôi. Hình như có ai đó chụp ảnh chúng tôi - tiếng thì thầm lại cất lên quanh tôi - tôi mơ hồ biết được người đang chụp ảnh kia là nhà báo từ một giọt nước khác từng một lần rơi vào tình trạng này. “…Lần trước là một con kênh khác nhưng cũng tanh tưởi,đen ngòm…” - giọt nước kia thổn thức - “…rồi họ sẽ đưa hình tụi mình lên báo…” À, ra thế! Thì ra họ muốn cả nhân loại này được “chiêm ngưỡng” thành phẩm của mình…
Chúng tôi len lỏi ra khỏi thành phố, đổ vào sông rồi sông đưa chúng tôi ra biển. Chiếc áo đen trên người tôi phai dần, mùi hôi cũng nhạt đi nhưng tôi vẫn cảm thấy mình dơ bẩn. Những giọt nước trong veo khác ngoài sông rồi đại dương đã buộc phải san sẻ với tôi màu áo đen và mùi hôi thối. Tôi cảm nhận được sự khó chịu ngay từ những giọt nước giống hệt tôi trước đây khi phải quyện vào tôi, tan vào tôi, chia cho tôi chiếc áo long lanh trong suốt. Bóng tối trong đường cống dường như vẫn còn trùm kín lấy tôi. Tôi đã tìm lại được cơ thể mình, tìm lại được ánh sáng, lại được ánh sáng quấn lấy và đưa lên cao, tiếp tục được khoác lên mình chiếc áo bông trắng khói … nhưng … thế thì sao ..? Tôi sẽ tiếp tục cuộc đời mình trong đường cống, lênh đênh trên con kênh để rồi tiếp tục lẩn tránh những cái nhìn khinh bỉ? Tôi thấy toàn thân mình trống rỗng mà nặng nề. Tôi cũng không còn thiết hỏi bác gió lý do tại sao. Dường như tôi đã tự mình khám phá ra một sự thật nào đó trong quãng đường dài mênh mông mà tôi đã trải. Tôi tảng đi khi lại nghe tiếng gió thì thầm: “Các cháu sẽ đến một khu rừng…”
Lần này, gió không đưa chúng tôi vào thành phố. Màu xanh của rừng dần bao phủ khắp mặt đất. Đâu đâu cũng là rừng. Không thấy sự hiện diện của con người, nhưng tôi không muốn kỳ vọng vào bất cứ ai, bất cứ điều gì nữa , bóng tối trong đường cống vẫn ám ảnh tôi … Hơn bao giờ hết,tôi thiết tha trở về với đáy nước sâu, tôi không muốn rơi xuống khoảng không phía dưới, tôi không muốn một lần nữa phải đối mặt với sự thất vọng. Nhưng đã quá trễ … Chiếc áo của tôi xám lại, tôi thấy mình nặng dần … Nặng quá! Cả tinh thần lẫn thể xác tôi … Chúng tôi va vào một đám mây khác, cũng nặng trĩu, xám xịt. Một ánh chớp lóe lên cùng tiếng nổ vang rền xé toạc chúng tôi, tôi rơi xuống. Chiếc áo xám lại một lần nữa trượt khỏi tôi. Màu xanh của rừng như ập lấy tôi … Tách! Lại một bề mặt nhẵn bóng! Tôi không buồn níu kéo, mặc bề mặt lạnh lẽo, vô tri kia đẩy mình rơi xuống một khoảng không khác. Tôi thấy được tương lai của mình rồi, tôi rồi sẽ tiếp tục là một phần của vũng nước đọng thôi … Hình ảnh đường cống tối tăm, đen hun hút lại hiện ra phủ chặt lấy tôi … Nhưng mọi chuyện xảy ra lại hoàn toàn không giống như tôi nghĩ. Tôi được tiếp nhận! Tôi thấy mình đang được một vòng tay ấm áp ôm trọn lấy. Đất với vòng tay tròn vẹn, dịu hiền đang làm ấm cơ thể buốt giá của tôi, thì thầm với tôi lời cảm ơn … Bóng tối cùng sự lạnh lẽo, mùi hôi thối vốn quanh quẩn bên tôi bỗng dưng tan biến đi đâu mất. Không khí thoáng đãng quá! Tôi sung sướng ngấm mình vào đất. Bóng tối lại bao trùm nhưng hoàn toàn không lạnh lẽo, cô đơn như tấm lụa dày đen thẳm nơi đáy nước; không u uất, tanh hôi như bóng tối trong đường cống của chốn phố phường. Nó ấm áp, thanh tao. Đối với tôi, thứ bóng tối của đất còn đáng yêu hơn ánh sáng. Sau một thời gian dài được lớp đất sỏi thanh lọc, tôi tí tách rơi vào một mạch nước ngầm. Từ đó, tôi với chiếc áo tinh khiết hoà mình vào dòng chảy của suối, uốn lượn điệu đà qua những tán cây. Mặt Trời vãi lên thân tôi những hạt vàng lấp lánh. Tôi hài lòng với chiếc áo xinh đẹp của mình, cười róc rách với bạn bè trong hương rừng dịu mát. Khoảng thời gian đẹp đẽ ấy nhanh chóng qua đi. Chúng tôi rời rừng sâu, qua nhiều thác ghềnh chảy xuống vùng đồng bằng rộng lớn. Cây cối bắt đầu thưa thớt, đôi bờ chạy dần về phía xa. Lờ đờ trôi trong chiếc áo đỏ nặng phù sa, quá khứ trong tôi bỗng dào dạt tràn về … Màn đêm đồng bằng lấp lánh phủ lấy tôi, thêu lên áo tôi những hoa văn màu bàng bạc … Lạ thật! Ánh sáng Mặt Trời chỉ có một, mà sao bóng tối thì đa dạng quá! Tôi nhớ bóng tối của đất, tôi khao khát được lần nữa sà vào vòng tay ấm áp, vẹn tròn của đất … Ôi đất! Tôi nhớ đất quá! Vòng tay của đất đã tiếp nhận tôi, đã thanh lọc tôi, đất còn thì thầm cảm ơn tôi … Mà lạ! Đất cảm ơn tôi vì điều gì nhỉ?....
Đôi bờ sông rộng lớn ngày càng thu hẹp lại, dòng chảy của chúng tôi ngày một quanh co. Hình như trong lúc vô thức, tôi đã rẽ vào một nhánh của con sông. Trời sáng dần, Mặt Trời lại buông những chùm tơ óng mượt, nhưng chúng không quấn lấy tôi, chúng nhẹ nhàng thêu lên áo tôi những hoa văn lấp loáng. Hình ảnh hai bên bờ hiện lên càng rõ sau lớp sương mù mỏng mảnh đang được nắng vén lên. Hình như đằng sau tiếng chim đang ríu rít,t ôi mơ hồ nghe thấy nhưng âm thanh quen thuộc của … Con người! Lại nữa sao? Bóng tối trong đường cống, mùi tanh hôi vấy trên chiếc áo đen từ quá khứ bỗng ồ ạt tràn về. Thái độ bất cần trước lúc rơi vào đất trước đây của tôi bỗng biến đi đâu mất. Tôi sợ! Tôi hoàn toàn không muốn bị vấy bẩn, bị lẩn tránh, bị trở thành vô dụng một lần nữa. Chỉ có đất cần tôi, chỉ có đất mới tiếp nhận tôi! Con người, họ không cần tôi mà! Nếu cần, họ đã không hắt hủi tôi và các bạn tôi như vậy? Dòng chảy của tôi ngày một thu hẹp lại, chật chội quá! Còn chật hơn không gian đen ngòm trong đường cống. Tôi nghe loáng thoáng những tiếng thì thầm trong nước đang cố trấn tĩnh tôi, rằng tôi đang chảy trong con đường mà con người đào để dẫn nước vào ruộng. Ở đó, tôi cùng các bạn sẽ góp phần nuôi lúa, sẽ giúp lúa trổ bông, cung cấp cho con người nguồn lương thực quan trọng. Họ cần tôi, con người cần tôi … Thật vậy sao? Trước đây bác gió cùng những người bạn trắng khói cũng từng bảo tôi như vậy, nhưng cuối cùng thì sao? Hàng loạt câu hỏi ồ ạt hiện ra trong tôi, lúc tôi bất giác trông lên, tôi thấy mình đã nằm yên trong ruộng lúa. Phía trên những ngọn lúa xanh mướt kia chính là con người! Trong lúc tôi đang luống cuống tìm lối thoát thân, tôi bỗng nghe văng vẳng bên tai một tiếng thì thầm - tiếng thì thầm ấm áp, tràn ngập tình thương yêu của … đất! Vòng tay của đất lại ôm trọn lấy tôi,một lần nữa, tôi bỗng thấy mình nhẹ lại. Có đất ở đây rồi, dù con người không tiếp nhận tôi nhưng đất sẽ tiếp nhận tôi. Lần trước trong rừng, ngấm vào đất một cách đột ngột, tôi chưa kịp thổ lộ gì với đất; hôm nay trong ruộng ứ nước, tôi kể hết cho đất nghe về chuyến hành trình đầu tiên của tôi, về cả bóng tối ban sơ nơi đáy sâu, bóng tối và mùi hôi đáng ghét do con người tạo ra trên con kênh và trong đường cống … Đất vẫn ôm chặt lấy tôi khi tôi kết thúc. Tôi hỏi đất về chuyện lần trước trong rừng, sao đất cảm ơn tôi. Tiếng đất lại ấm áp mơn man tôi …: “Giọt nước biết không,nhờ có các con, sự sống trên hành tinh này mới tồn tại. Trong đó có đất, có cỏ cây,muôn thú và cả … con người …!” Tôi toan đặt ra hàng loạt câu hỏi khác về thái độ bất cần của con người, về sự lẩn tránh của họ đối với tôi khi tôi bị chính con người bôi bẩn, đất dường như hiểu, tiếp tục thì thầm với tôi: “Con đừng vội trách họ. Sự thật là họ cần con. Họ không thể thiếu con nếu họ muốn tồn tại. Điều con mang lại cho họ, lớn hơn nhiều so với những gì gió và các bạn đã nói với con, đó là sự sống! Thái độ thiếu trân trọng của họ đối với con trong thành phố, đơn giản là vì họ quên đó thôi. Cuộc sống vất vả, bon chen đã khiến họ quên, nhưng con đừng vội buồn, chỉ là tạm quên thôi con ạ! Đến khi nhớ lại, họ sẽ hối hận về những gì mình đã làm, không chỉ cho con mà còn cho tự nhiên nữa, trong đó có cả ta, cả rừng và cả biển xanh - nơi con sinh ra. Họ chụp hình con lúc con trôi nổi trong con kênh không phải với mục đích như con nghĩ đâu, họ đang tự răn đe, tự thức tỉnh mình đấy! Họ biết là con quan trọng với họ đến nhường nào mà! Đó là lý do họ dẫn con đến đây, trong ruộng lúa này. Bởi họ biết chính con là yếu tố quan trọng nhất cho cây lúa trổ bông. Con sẽ là một phần của hạt gạo, con sẽ nuôi sống họ, dù họ có cố tình phủ nhận thế nào đi chăng nữa …” Tiếng thì thầm của đất như ngấm dần vào cơ thể tôi, hay chính xác hơn, tôi đang ngấm dần vào đất. Bóng tối lại trùm kín tôi, hạnh phúc, mơn man … Thời gian bất tận trôi qua, bên tai tôi không còn tiếng thì thầm của đất, không còn vòng tay ấm áp thương yêu của đất, nhưng bù lại, tôi đang nằm đây - gọn gàng trong vòng tay ấp iu của vỏ trấu, lắng nghe hương thơm mộc mạc đang thoảng lên từ chính bản thân mình … Tôi không còn là giọt nước long lanh, trong suốt ngày nào; tôi hôm nay ngọt ngào, thơm bùi màu trắng sữa. Lời của đất như vẫn con văng vẳng đâu đây, giữa bốn bề vỏ trấu… “…con sẽ là một phần của hạt gạo…”…

cristy_and_friends
18-08-2007, 01:38 PM
serenade có thể chia đoạn câu chuyện này ra thành nhiều phần k? enter xuống dòng đọc cho đỡ mệt. Để như thế này đọc oải lắm. :huh: